Monday, January 14, 2013

Giáo sư toán 'điểm huyệt' đảng CS


Giáo sư toán 'điểm huyệt' đảng CS

Cập nhật: 15:25 GMT - thứ hai, 14 tháng 1, 2013
Giáo sư Hoàng Xuân Phú
GS Hoàng Xuân Phú là Tổng biên tập Tạp chí Toán học VN
Một giáo sư đứng đầu tạp chí toán học ở trong nước vừa lên tiếng chỉ ra những điểm mà ông cho là 'tử huyệt của chế độ' và thách thức Đảng cộng sản đổi mới.

Trong bài viết trên blog cá nhân hôm 11/01/2013, Giáo sư Hoàng Xuân Phú cho rằng có hai "tử huyệt" mà chế độ muốn bảo vệ là "quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với nhà nước và xã hội" và "quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân."
Giáo sư Phú, Tổng biên tập Tạp chí Toán học Việt Nam viết:
"Dư luận càng muốn hủy bỏ hoặc sửa đổi hai quy định đó, thì họ càng kiên quyết bảo lưu. Chúng nằm trong định hướng bất di, bất dịch của lãnh đạo đảng, và được tái thể hiện tại Điều 4 và Điều 57 của dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992."

Lãnh đạo độc tôn?

Ông phê phán các lập luận của chính quyền về tính hợp thức, hợp hiến của quyền lãnh đạo độc tôn của đảng:
"Không thể lấy công lao trong một giai đoạn quá khứ để bù lại cho hiện tại yếu kém, với bao sai lầm, tội lỗi, và áp đặt cho cả tương lai vô định."
"Không thể coi quyền lãnh đạo đất nước của bất kỳ đảng phái nào là đương nhiên, và vì vậy không thể ghi điều đó vào Hiến pháp. Vả lại, nếu quyền đó đã là đương nhiên, được mọi người mặc nhiên thừa nhận, thì cũng chẳng cần ghi vào Hiến pháp làm gì, để khỏi gây phản cảm một cách không cần thiết."
Về điểm được ông gọi là "tử huyệt" thứ hai của chế độ liên quan tới "sở hữu toàn dân về đất đai" nhưng "do nhà nước thống nhất quản lý", bài blog nhận xét:
"Càng duy trì sở hữu toàn dân về đất đai, thì càng gia tăng oán hận của Dân, càng sinh sôi tham nhũng trong tầng lớp lãnh đạo, và càng đẩy nhanh quá trình tự hủy diệt của chế độ."

Bình luận với BBC về bài blog này, Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Đại biểu Quốc hội, cho rằng hai nội dung mà GS Phú đề cập tựu chung chỉ là một vấn đề:
"Giáo sư Phú đặt ra hai vấn đề mà ông gọi là 'tử huyệt,' nhưng tách ra làm hai cho rõ, chứ theo tôi hai vấn đề đó chỉ là một thôi. Đó là dân chủ."
Tuy cách đặt vấn đề của tác giả được cho là thẳng thắn, trực diện và mạnh mẽ, giáo sư Thuyết cho rằng bài blog nằm trong phạm vi một chủ trương về tiếp thu ý kiến đóng góp sửa đổi Hiến pháp của chính quyền:
"Có lẽ đề tài bài viết của Giáo sư Phú được gợi ra từ việc lấy ý kiến của nhân dân, về bản Hiến pháp sửa đổi bắt đầu từ 01 tháng Giêng vừa rồi.
"Theo ông Phan Trung Lý, Chủ nhiệm Ủy ban Hiến pháp của Quốc hội, thành viên của Ủy ban Sửa đổi Hiến pháp mới, trong lần lấy ý kiến nhân dân về Hiến pháp này, là không có vùng cấm.
"Những vấn đề mà Giáo sư Hoàng Xuân Phú đặt ra, từ trước đến nay vẫn được cho là nhạy cảm, nhưng nay đặt vấn đề lấy ý kiến nhân dân về Hiến pháp sửa đổi, thì cũng không có vùng cấm nào cả.
Tuy nhiên, Giáo sư Thuyết cho rằng việc tác giả bài blog đặt vấn đề và việc chính quyền và đảng tiếp thu ra sao là "hai chuyện khác nhau."

Kêu gọi gỡ bỏ

"
Quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân và do Nhà nước quản lý như cỗ máy khổng lồ, từng phút từng giờ đùn ra hàng đống thuốc nổ, nén chặt vào lòng Dân"
Trong bài blog, sau khi phân tích các vấn đề được cho là "tử huyệt" của chế độ, tác giả kêu gọi Đảng cộng sản mạnh dạn "gỡ bỏ" các quy định về quyền chính trị và kinh tế độc tôn ra khỏi Hiến pháp. Ông viết:
"Quy định trong Hiến pháp về quyền lãnh đạo đương nhiên của ĐCSVN đối với Nhà nước và xã hội tưởng để đảng trường tồn, nhưng lại là điều khoản khai tử của ĐCSVN, khai tử khỏi lòng Dân và khai tử khỏi cuộc sống chính trị.
"Quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân và do Nhà nước quản lý như cỗ máy khổng lồ, từng phút từng giờ đùn ra hàng đống thuốc nổ, nén chặt vào lòng Dân."
Tác giả cho rằng các quy định này "giống loại ma túy cực độc, có thể thỏa mãn cơn nghiện tham lam vô biên của giới cầm quyền," nhưng chúng "cũng tăng tốc quá trình tự hủy diệt của ĐCSVN và chế độ do đảng dựng nên."
"Vì vậy, nếu muốn bảo vệ ĐCSVN và chế độ này, thì cần phải nhanh chóng loại bỏ hai quy định đó ra khỏi Hiến pháp," ông kêu gọi.
Giáo sư Phú cũng đưa ra cảnh báo: "Ngược lại, nếu muốn gạt bỏ sự lãnh đạo của ĐCSVN, thì có thể sẽ sớm được toại nguyện, nếu tiếp tục duy trì hai quy định ấy trong Hiến pháp, bởi lẽ không có cách phá nào nhanh hơn là tự phá."



from BBC website
_________________________________


Bệnh nhân vẫn “bò từ gầm giường” ra đón Bộ trưởng Y tế

(Dân trí) - Trở lại Bệnh viện Ung Bướu sau lần thị sát hơn một năm trước, cảnh chen lấn chờ khám bệnh, nằm gầm giường, nằm ghép 3 đến 4 bệnh nhân một giường vẫn hiện hữu trước mắt bà Bộ trưởng Bộ Y tế. Giải pháp giảm tải cho bệnh viện Ung Bướu đang… bế tắc.


 
Quay trở lại thị sát sau hơn 1 năm, Bộ trưởng Y tế tiếp tục nghe và thấy...
Quay trở lại thị sát sau hơn 1 năm, Bộ trưởng Y tế tiếp tục nghe và thấy...
 
Sau lần làm việc với TPHCM cách đây hơn một năm bàn giải pháp giảm tải cho các bệnh viện trên địa bàn thành phố nói chung và bệnh viện Ung Bướu nói riêng, ngày 14/1/2013 Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến tái thị sát tại bệnh viện Ung Bướu. Những cảnh cũ lại hiện ra trước mắt bà.
 
Ở cổ bất ngờ nổi khối u gây đau nhức dù đã khám ở bệnh viện địa phương nhưng vẫn chưa chắc chắn về kết quả nên bà N.T.Q. (56 tuổi ngụ tại Kiên Giang) khăn gói lên bệnh viện Ung Bướu với hy vọng tìm cho ra bệnh. Với hy vọng được khám sớm, bà cùng người con trai đầu bắt chuyến xe tối 13/1, lên đến bệnh viện từ lúc mờ sáng nhưng bà đã phải rồng rắn xếp hàng, đến 9 giờ sáng 14/1 hành trình khám bệnh của bà mới chỉ xong khâu thủ tục.
 
Quá tải tại Ung Bướu là thực tế diễn ra từ lâu
Quá tải tại Ung Bướu là thực tế diễn ra từ lâu
Nỗi thống khổ của người bệnh được phản ánh đến tai Bộ trưởng
Nỗi thống khổ của người bệnh được phản ánh đến tai Bộ trưởng
Tại khoa Nhi của bệnh viện, bệnh nhân phải nằm ghép 3 đến 4 trẻ mỗi giường nhưng vẫn không đủ chỗ, bệnh nhi phải trải chiếu nằm chen chúc dưới gầm giường. Thấy sự xuất hiện của bà Bộ trưởng cùng đoàn, nhiều bệnh nhi đầu không còn cọng tóc bò từ gầm giường ra mắt tròn mắt dẹt. “Kiếm được chỗ để trải chiếu trong phòng bệnh đã là may mắn lắm rồi chú ạ, có bệnh thì phải cắn răng mà chịu thôi chứ biết kêu ai bây giờ.” - một phụ huynh bùi ngùi cho biết.
Người bệnh đã phải chịu cảnh đau đớn về thể xác nhưng đi khám bệnh còn phải ngồi vạ vật “ngáp ngắn ngáp dài” khiến bà Bộ trưởng không khỏi chua xót. Thực tế tại bệnh viện Ung Bướu mỗi ngày hiện đang phải tiếp nhận khoảng 1.500 bệnh nhân đến khám, số bệnh nhân điều trị nội trú hiện khoảng 1.400. Tuy nhiên, kết cấu của bệnh viện chỉ có 9 phòng khám và 200 bác sĩ điều trị.
Tình trạng trên khiến “thời gian trung bình của mỗi bệnh bệnh nhân từ lúc lấy số đến khi khám bệnh xong phải mất 2 giờ”. Tuy nhiên, đây là con số thống kê trung bình do bệnh viện đưa ra bởi trên thực tế nhiều bệnh nhân đến từ sáng sớm nhưng phải chầu chực đến chiều vẫn chưa khám xong.
Cảnh bệnh nhi chen chúc dưới gầm giường tại khoa Nhi
Cảnh bệnh nhi chen chúc dưới gầm giường tại khoa Nhi
Cảnh bệnh nhi chen chúc dưới gầm giường tại khoa Nhi
Trong buổi làm việc với Bộ trưởng Bộ Y tế, ông Lê Hoàng Minh, Giám đốc bệnh viện Ung Bướu, thẳng thắn thừa nhận: “Quá tải tại bệnh viện là thực tế đang diễn ra. Bệnh nhân Ung Bướu đang tăng bình quân từ 7% đến 10% mỗi năm. 78% bệnh nhân tại bệnh viện Ung Bướu là ở các tỉnh. Bệnh nhân phải nằm ghép 3 đến 4 thậm chí là 5 người mỗi giường bệnh. Có thể nói, người bệnh đến Ung Bướu không phải nằm viện mà là ngồi viện điều trị.”
Trước vấn đề trên, Bộ trưởng Bộ Y tế đề nghị BV Ung Bướu xem xét xây dựng thêm các khu khám và điều trị trong khuôn viên hiện hữu của bệnh viện. Tuy nhiên, ông Lê Hoàng Minh khẳng định tổng diện tích đất của Ung Bướu chỉ có 1 héc ta, nếu xây dựng thêm sẽ không còn lối đi.
Để giải quyết quá tải, BV Ung Bướu đang tiến hành nhiều đề án lớn như xây dựng bệnh viện vệ tinh tại 5 tỉnh Khánh Hòa, Bình Định, Đồng Nai, Cần Thơ, Kiên Giang; lập khoa Ung Bướu tại bệnh viện quận 2; xây dựng cơ sở 2 của bệnh viện tại quận 9. Tuy nhiên, những đề án này hầu hết còn nằm trên giấy.
Người bệnh chen lấn nộp sổ nhưng còn phải mòn mỏi chờ đến lượt khám
Người bệnh chen lấn nộp sổ nhưng còn phải mòn mỏi chờ đến lượt khám
Bên cạnh đó một số phương án giảm tải đã được triển khai thực hiện như bệnh nhân nội trú, bệnh nhân giai đoạn cuối được điều trị tại gia đình. Cách đây 2 tuần, bệnh viện Quân Y 175 khánh thành Trung tâm Ung Bướu thì bệnh viện Ung Bướu đã kết hợp với 175 để chuyển bớt bệnh nhân sang đây điều trị,…
Trước thực tế quá tải ngày càng diễn tiến trầm trọng hơn, Bộ trưởng Bộ Y tế yêu cầu bệnh viện Ung Bướu cần phải có giải pháp để giải quyết chỗ nghỉ cho người nhà bệnh nhân; đơn giản hóa quy trình khám bệnh; tăng cường bác sĩ điều trị; chia thời gian khám chữa bệnh sang buổi chiều. Tuy nhiên, để thực hiện được các yêu cầu trên với bệnh viện Ung Bướu không phải chuyện một sớm một chiều nên tình trạng quá tải vẫn chưa tìm được lối ra.
Đến Ung Bướu không phải nằm điều trị mà là ngồi điều trị
Đến Ung Bướu không phải nằm điều trị mà là ngồi điều trị
Vân Sơn

theo dantri.com.vn

____________________________________




Lê Diễn Đức - Góp ý sửa đổi hiến pháp. Gánh hát làng xã diễn trò dân chủ



Lê Diễn Đức


Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đang hô hào toàn dân góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992, từ ngày 2/01 đến ngày 31/03/2013.

Một hiến pháp đúng nghĩa phải như thế nào?

Hiến pháp (HP) là văn kiện đặt ra các nguyên tắc cơ bản của hệ thống chính trị cho một quốc gia. HP xác lập toàn bộ cấu trúc cơ bản của các cơ quan nhà nước, cách thức bổ nhiệm, bao gồm thẩm quyền của các cơ quan này cũng như mối quan hệ tương tác, và các quyền lợi, nghĩa vụ cơ bản của công dân.

HP là bộ luật quan trọng nhất của một nhà nước, cơ sở pháp lý cho các hoạt động của tất cả các cơ quan nhà nước, là Luật cơ bản. HP đi cùng với các quy định khác của pháp luật, nhưng đứng ở vị trí hàng đầu, là bộ khung của mọi luật định. Tất cả các luật khác của quốc gia phải phù hợp quy định của HP.

HP tiến bộ, văn minh phải là đỉnh cao của quy trình và những thay đổi liên quan đến việc chuyển đổi các quy định từ một nhà nước phong kiến, chuyên chế hay độc tài toàn trị đến một nhà nước dân sự, dựa trên các nguyên tắc của dân chủ và nhân bản.

HP không chỉ xác định cấu trúc cơ bản của nhà nước, thiết lập ranh giới hoạt động của các cơ quan nhà nước, mà trước hết bảo đảm các quyền cơ bản và quyền tự do của công dân, cũng như bảo vệ quyền lợi của các cá thể và các nhóm thiểu số trong xã hội. HP không thể bị áp đặt bởi một đa số bất kỳ nào mà là sự thỏa hiệp được hình thành từ kết quả của tranh luận xã hội rộng rãi, công khai.

HP, với chức năng của nó, không phải chỉ dành cho đảng cầm quyền mà còn cho xã hội. Một HP đúng đắn phải là HP của nhà nước của một xã hội dân sự. Nó không chỉ giới hạn trong các vấn đề của nhà nước và cách thức thực hiện, mà còn mở rộng phạm vi điều chỉnh những vấn đề không phù hợp trong các chính sách của nhà nước. Nhà nước trong HP, được xem không chỉ là nhà tổ chức chính của đời sống công cộng, mà là một thực thể tạo ra cuộc sống có phẩm giá, nhưng đồng thời cho phép các tập hợp dân sự khác có đời sống chính trị và xã hội làm việc song song bên cạnh nhà nước.

HP là sản phẩm mà mỗi công dân đều có quyền góp phần sáng tạo ra nó, tham gia xây dựng của nó, được hưởng và tuân thủ quyền lợi và nghĩa vụ hiến định sau khi có đồng thuận.

Một tiến trình công phu

Là nhân chứng suốt giai đoạn chế độ cộng sản Ba Lan sụp đổ và hơn 20 năm hoàn thiện một nhà nước dân chủ pháp quyền, tôi nhận thấy việc thay đổi HP của Ba Lan là một quá trình phức tạp và đòi hỏi nhiều công sức.

Vào năm 1989, sau khi chế độ CS sụp đổ, để bộ máy nhà nước giữ tính liên tục, HP của Cộng hòa Nhân dân Ba Lan năm 1952, một HP bị áp đặt bởi chủ nghĩa Stalin, vẫn được duy trì. Nhà nước dân chủ chỉ đưa ra một số luật định cần thiết nhất để mở rộng quyền dân chủ và tự do, như bãi bỏ ngay lập tức kiểm duyệt báo chí, thay đổi thể lệ bầu cử, v.v...

Mặc dù HP thời CS không còn phù hợp về thời gian, không đáp ứng nhu cầu của đất nước, nhưng để ra đời hiến pháp mới, người Ba Lan phải mất tới 8 năm chuẩn bị.

Kể từ khi Hội đồng HP của quốc hội bao gồm 56 dân biểu và thuợng nghị sĩ bắt đầu công việc, đến lúc có các bản dự thảo đọc trước quốc hội, mất gần 5 năm.

Trình bày trước quốc hội không chỉ riêng bản dự thảo của Hội đồng HP, mà còn có các bản dự thảo của nhiều đảng chính trị đối lập với đảng cầm quyền, của riêng Tổng thống và của công đoàn lao động. Tất cả ý kiến đóng góp cho các bản dự thảo tại quốc hội được chuyển cho nhóm luật gia có uy tín cao về lĩnh vực hiến pháp, nghiên cứu trong vòng hai năm, nhằm tổng hợp, kết nối, tìm ra đồng thuận cho một Dự thảo chung để đưa ra biểu quyết tại quốc hội (vào tháng 3/1997, với 461 phiếu thuận, 30 phiếu chống và 5 phiếu trắng).

Bản dự thảo này được chuyển lên Tổng thống và một lần nữa quốc hội thảo luận về 41 điểm lưu ý của Tổng thống. 30/41 điểm lưu ý của Tổng thống được quốc hội chấp thuận, đưa ra biểu quyết lần thứ hai (với 451 phiếu thuận, 40 phiếu chống và 6 phiếu trắng).

Tiếp theo, Tổng thống Ba Lan ra sắc lệnh tổ chức trưng cầu dân ý. Có 42,86% số công dân Ba Lan hợp lệ đã đi bỏ phiếu và cho kết quả 52,71% chấp thuận. Ngày 16/7/1997 Tổng thống Ba Lan ký chuẩn thuận và 3 tháng sau khi đăng trên công báo, bản HP mới có hiệu lực, tức là từ ngày 17/10/1997.

(Một lưu ý thú vị là, HP Ba Lan dân chủ cấm mọi hình thức tuyên truyền và hoạt động đối với các tổ chức phát xít, cộng sản và phân biệt chủng tộc. Người ký chuẩn thuận hiến pháp mới, nghịch lý thay là ông A. Kwasniewski, từng là Bộ trưởng thời cộng sản, đã giành thắng lợi trong cuộc bầu cử tổng thống trước huyền thoại của Công đoàn Đoàn Kết, ông Lech Walesa, và làm Tổng thống Ba Lan hai nhiệm kỳ (1995-2005).

Tạo ra được một HP đã khó khăn, muốn thay đổi nó, hoặc một số điểm nào của nó, trong một quốc gia dân chủ còn khó khăn gấp bội. Nước nào cũng có những luật định đặc biệt khắt khe với các kiến nghị đòi thay đổi HP. Ví dụ, ở Ba Lan bắt buộc phải có ít nhất 100 ngàn chữ ký ủng hộ của dân chúng và phải được 3/4 số dân biểu quốc hội chấp thuận, một khả năng thực hiện thường xuyên bằng zero trong một quốc hội đa đảng.

Gánh hát diễn trò dân chủ

Chiến dịch kêu gọi toàn dân góp ý sửa đổi HP 1992 được phát động bởi một đảng chính trị đang độc quyền cai trị đất nước, ĐCSVN, theo Chỉ thị 22 của Bộ Chính Trị và nghị quyết của Hội nghị lần thứ 2 của Trung Ương ĐCSVN.

Kể từ khi ra đời, nhà nước CSVN đã có các bản HP vào các năm 1946, 1959, 1982 và 1992 với những bổ sung vào năm 2001-2002. Thực ra đây là những bản HP khác nhau, với nội dung được thay đổi chứ không phải là những điều chỉnh (tu chính) một số điểm nào đó của các bản HP trước.

Trừ HP 1946 được tạo nên trong bối cảnh ĐCSVN phải liên hiệp với nhiều thành phần xã hội khác nhằm đoàn kết chống thực dân Pháp, chính phủ của Hồ Chí Minh lúc đó phải tranh thủ sự tham gia của nhiều nhân sĩ, trí thức không cộng sản, do đó nội dung của HP 1946 được xem là có tư tưởng dân chủ và cởi mở nhất về các quyền công dân. Tuy nhiên thời gian chuẩn bị của nó cũng chỉ hơn một năm, kể từ khi Uỷ ban Dự thảo HP thành lập ngày 20/9/1945 đến lúc quốc hội thông qua ngày 9/11/1946.

Sau khi ĐCSVN giành toàn quyền cai trị trên miền Bắc từ năm 1954, và trên cả nước từ năm 1975, tất cả các bản HP từ năm 1959 không kế thừa HP 1946, thậm chí nhiều quyền cơ bản của công dân trong HP 1946 bị bãi bỏ hoặc hạn chế, như quyền sở hữu tài sản, quyền tự do kinh doanh, quyền khiếu nại, tố cáo, tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do lập tổ chức và hội họp, tự do tín ngưỡng, tự do cư trú, đi lại trong nước và ra nước ngoài...

Tất cả HP sau HP 1946, đều ra đời bằng sự áp đặt của ĐCSVN, như một luật lệ ban từ trên xuống, bắt thần dân phải tuân phục trong thời phong kiến, phục vụ duy nhất cho lợi ích của tập đoàn cai trị.

Phản dân chủ nhất là HP năm 1980, được xem là bản photocopy từ HP Liên Xô, trong đó có điều 4 khẳng định ĐCSVN "là lực lượng duy nhất lãnh đạo nhà nước, xã hội", mặc nhiên tước bỏ quyền tham gia quản lý đất nước của các thành phần khác không thể tách rời trong cộng đồng xã hội.

Tuỳ theo chính sách và lợi ích của từng giai đoạn, ĐCSVN đã dễ dàng thay đổi HP cho thích ứng, vá víu hoặc "mông má" cấu trúc, để mở rộng, củng cố quyền cai trị hoặc tìm cách tạo ra không gian phân chia quyền lực giữa các phe nhóm (như lần này).

Từ sự khẳng định "bỏ điều 4 đi là tự sát" mà ông Nguyễn Minh Triết thừa nhận lúc còn là Chủ tịch nuớc và từ ý nghĩa của một HP dân chủ đích thực, với sự quan sát tiến trình khó khăn mà nhà nước Ba Lan xây dựng HP hậu cộng sản, ai cũng có thể ý thức rõ rệt rằng, chiến dịch lấy ý kiến dân góp ý thay đổi HP 1992 chỉ là màn trình diễn dân chủ trơ trẽn, may chăng lừa mị ược những ai ấu trĩ, ngây ngô, hoặc vừa điếc vừa mù.

Riêng thời gian 3 tháng mà ĐCSVN muốn lấy ý dân, bản thân nó đã chứng tỏ sự mị dân, làm cho có, vì quá ngắn ngủi cho tiến trình thảo luận rộng rãi của xã hội và soạn ra một văn kiện quan trọng bậc nhất.

Hơn nữa, loai bỏ sự tham gia quản lý điều hành đất nước của các thành phần xã hội khác, ĐCSVN từ khi giành quyền cai trị, đã luôn cho mình độc quyền định đoạt nội dung hiến pháp, cũng như số phận của người dân bị trị. HP với ĐCSVN, thực chất chỉ là một thứ trang sức hàng fake (giả hiệu) của chế độ, khi cần ĐCSVN có thể vứt bỏ và thay thế bằng các Nghị định tuỳ tiện từ một ông Thủ tướng, hoặc thậm chí không cần đến Nghị định mà bằng luật... rừng của những tay côn đồ nhân danh pháp luật. Không khó khăn gì cho việc chứng minh nhận định này.

Các tuyên bố của ĐCSVN trong chiến dịch này bộc lộ hình ảnh con cáo già mặc áo veston nhưng không che được cái đuôi. Miệng hô "lấy ý kiến nhân dân về Hiến pháp là cách thức dân chủ thể hiện vai trò làm chủ của nhân dân đối với các vấn đề quốc gia đại sự", “không có vùng cấm trong lấy ý kiến về sửa đổi Hiến pháp", nhưng phải "đảm bảo sự lãnh đạo, chỉ đạo tập trung, thống nhất của Đảng", “phải thể hiện sâu sắc quan điểm của Đảng”.[1]

Khi dân chưa kịp mở miệng thì Đảng đã run sợ, hô hoán "nêu cao tinh thần cảnh giác, ý thức tự “đề kháng”, năng lực phản bác của nhân dân trong cuộc đấu tranh làm thất bại những âm mưu, thủ đoạn, luận điệu sai trái của các thế lực thù địch".

Rồi Đảng lên cơ bắp, răn đe "chỉ đạo chặt chẽ công tác đảm bảo quốc phòng, an ninh chính trị, trật tự ATXH, phối hợp chặt chẽ giữa các cơ quan, đơn vị, kịp thời đấu tranh phòng chống, ngăn chặn mọi hành vi lợi dụng dân chủ trong việc lấy ý kiến nhân dân để chống phá, tuyên truyền xuyên tạc chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước”.[2]

Các động thái trên nói lên điều gì, nếu không phải là miệng xúi dân góp ý kiến, nhưng hai tay giơ cao nắm đấm và sẽ bịt miệng khi thấy khó nghe?

Những ý kiến đóng góp nếu có, được báo lề đảng chọn lọc đăng tải, chắc chắn không thoát khỏi số phận của viên đá ném xuống ao hoặc bị vứt vào thùng rác, như nhiều lần trước đó ĐCSVN cũng đã kêu gọi, nổi bật nhất là lần góp ý cho đại hội Đảng CSVN lần thứ 10 ầm ĩ trên báo lề đảng, để rồi sau đại hội nhiều vị trí thức mơ ngủ và những nhà cách mạng "thời vụ" chán nản, thất vọng.

Muốn lấy ý kiến của dân chúng chính xác nhất, thì Dự thảo HP phải được mọi thành phần xã hội thảo luận công khai, không cần bất kỳ sự cảnh giác nào, vì tự thân các ý kiến, kẻ cả đối nghịch, không có khả năng tước đoạt quyền lực của ĐCSVN, mà chỉ làm sáng tỏ thêm các vấn đề. Việt Phương, cựu thư ký của ông Phạm Văn Đồng đã chẳng nói "mở đài địch như mở toang cánh cửa, nghe nó chửi mà thấy cả ngày mai", đó sao! Tục ngữ cũng có câu "kẻ thù thường nói thật, còn người thân thì chưa chắc"!

Và một điều kiện tối quan trọng: Dự thảo HP mà quốc hội thông qua, phải được đưa ra trong một cuộc trưng cầu dân ý dân chủ. Nhưng đòi hỏi này chẳng khác gì bắt ĐCSVN làm phép cho chó, lợn biết bay.

Muốn nghe tiếng của dân ư? Thì đây, cụ thể và thiết thực hơn nhiều những đóng góp cho một bản HP vô giá trị: Hàng ngàn chữ ký của trí thức trong và ngoài nước phản đối dự án khai thác bauxite tại Tây Nguyên, một công trình đe doạ môi sinh, an ninh quốc gia và giờ đây ước tính mỗi năm lỗ ít nhất 33 triệu USD; Là tiếng kêu của hàng triệu dân oan chưa được giải quyết, chỉ tính riêng giai đoạn 2008-2011 “đã có hơn 1,57 triệu lượt người khiếu nại tố cáo, với gần 673 ngàn đơn thư"; Là những tiếng than ai oán ngút trời trên đồng ruộng Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản "xé vành môi bà mẹ, chị em, những người bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, để kiếm hạt thóc nuôi con khôn lớn đi đánh giặc giữ nước giữ làng. Giờ Làng Nước có rồi nhưng Đất lại bị đưa vào cuộc bán buôn kiếm chác của những kẻ chức quyền tham lam vô độ, vô nhân” ("Đất vỡ", Thùy Linh); Là tiếng khóc xót xa và tuyệt vọng trong hy vọng đi tìm công lý của những người mẹ, nguời vợ, người con của các nạn nhân bị công an đánh đập dã man đến chết nhưng nhà cầm quyền ra sức bao che tội phạm, v.v...

Vậy, thôi đi, gánh hát Hùng - Dũng - Sang - Trọng! Các vị đừng phung phí tiền bạc, thời gian, hãy buông tha đám dân đen lam lũ đang ngao ngán với hệ thống chính trị thối nát vì tham những, với tình trạng kinh tế khó khăn, ảm đạm! Đừng làm mệt mỏi họ thêm nữa!

"Miệng nhà quan có gang có thép", ĐCSVN thích cai trị dân theo kiểu gì cứ việc làm. Vừa đơn giản, lại vừa không bị dân chúng cười giễu cợt, phỉ nhổ vào trò hề đạo đức giả.

Ngày 10/01/2013

© Lê Diễn Đức 2012 - RFA Blog